OPHELIHONEY VÀ NHỮNG KHOẢNH KHẮC KHÔNG CẦN LỜI.
Tranh của Ophelihoney không ồn ào. Nó không cố gây ấn tượng bằng kỹ thuật phức tạp hay bảng màu chói gắt. Mọi thứ diễn ra rất khẽ, như thể người vẽ đang thì thầm với người xem.
Nguồn cảm hứng trong tranh có cảm giác đến từ những khoảnh khắc rất nhỏ: một nhân vật đứng yên, một vật thể bình thường, một không gian không rõ là mơ hay thực. Không phải kiểu kể chuyện có cao trào, mà là những lát cắt cảm xúc nơi người xem tự lấp đầy câu chuyện bằng trải nghiệm của chính mình. Có chút gì đó rất “riêng”, rất nội tâm, giống như những suy nghĩ vụn vặt trong đầu khi bạn ở một mình.
Cách đi màu của Ophelihoney thiên về sự tiết chế. Màu không nhiều, không tương phản gắt. Chủ yếu là các gam trầm, trung tính, pha ấm: be, nâu nhạt, vàng kem, hồng đất. Màu sắc được trải đều, mềm, không có ranh giới cứng. Ánh sáng cũng vậy nhẹ, mờ, như ánh chiều muộn hoặc ánh đèn vàng trong phòng. Nhờ thế, tranh luôn mang cảm giác yên tĩnh, chậm rãi, hơi hoài niệm. Điểm hay là Ophelihoney thường để một chi tiết rất nhỏ làm điểm tựa thị giác: một mảng màu khác tông, một vật thể lạc nhịp, hoặc ánh sáng rơi đúng chỗ. Không phô trương, nhưng đủ để giữ ánh nhìn lại lâu hơn một chút.