04. Thoát nạn lở đất

Pháp sư Thích Chiêu Dẫn và tôi cùng thảo luận Phật pháp.

"Lư Sư Tôn tự mình nói rằng đã ngộ đạo, tôi xin mạn phép hỏi đã ngộ đạo gì vậy?"

Tôi đáp:

"Đạo này ngôn ngữ chẳng thể nói."

"Vậy làm sao biết?"

"Lạnh ấm tự biết." (*)

"Nếu nói như vậy thì ai cũng nói được!" - Thích Chiêu Dẫn nói.

"Đúng là ai cũng nói được, nhưng cần tự mình xem xét mình đã thực sự tự tại hay chưa."

"Đạo có hình dạng không?"

"Đạo vốn không phải là một sự vật."

"Bởi vì đạo chẳng có hình dạng gì, làm sao dựa vào điểm gì để cân đối?" –

Thích Chiêu Dẫn hỏi.

"Tự nhiên."

🌟

Pháp sư Thích Chiêu Dẫn tự nhận bản thân đã học thiền 20 năm. Lần này ông đến cùng Lư Thắng Ngạn thảo luận Phật pháp, muốn nhất định có thể khiến tôi một lần và mãi mãi không dám mở mồm nữa. Chỉ cần có thể tìm ra một lỗi nhỏ xíu khi nói chuyện Phật pháp của Lư Sư Tôn là sẽ phải truy đến cùng.

Nhưng tôi mỉm cười, lời lẽ rất chặt chẽ.

"Lư Sư Tôn, ông chẳng phải Phật, cũng chẳng phải Đạo gia, khiến người ta phê phán!"

"Cao như đỉnh núi, sâu như đáy biển, xin hỏi ông hai thứ này có liên quan với nhau không?"

Thích Chiêu Dẫn lại hỏi:

"Vì sao cần phải dính dáng đến chư thiên?"

"Tận cùng tam thiên đại thiên thế giới, chẳng có gì ngoài bong bóng."

Thích Chiêu Dẫn có vẻ không biết phải hỏi gì nữa, ông nói:

"Lư Sư Tôn tự nhận là có thần thông, liệu có thể cho tôi thấy bằng chứng không?" "Tôi muốn cứu ông!"

"Cứu tôi!" - Thích Chiêu Dẫn lạnh lùng cười từ chối: "Tôi có thể tự độ, đâu cần ông đến độ?"

Tôi trả lời:

"Độ và tự độ, chẳng phải việc gấp. Trước mắt ông sắp gặp một tai nạn!"

"Tướng sĩ dọa người, đều cùng một giuộc!"

"Tin hay không tin, hoàn toàn tùy ông!"

"Thử nói xem!"

"Xung quanh ông có bốn người mặc áo đen đang muốn lấy mạng ông!"

"Làm sao để bảo vệ?"

"Cần niệm chú Ma Lợi Chi Thiên (Marici Bodhisattva) là có thể tránh được!" "Câu chú này tôi từng học qua rồi, cũng từng niệm, nhưng lâu rồi không niệm."

🌟

Tôi trang trọng nói:

"Pháp sư niệm chú Ma Lợi Chi Thiên:

Om, ma-ri-ci, yeh so-ha.

(Ôm, ma-ri-chi, yê, sô-ha)

Xin hãy niệm thêm:

"Xin bảo vệ tôi khỏi nạn thống trị.

Xin bảo vệ tôi khỏi nạn cướp bóc.

Xin bảo vệ tôi khỏi nạn đi đường.

Xin bảo vệ tôi khỏi nạn nước lửa.

Xin bảo vệ tôi khỏi nạn binh đao.

Xin bảo vệ tôi khỏi nạn ma quỷ.

Xin bảo vệ tôi khỏi nạn trúng độc.

Xin bảo vệ tôi khỏi ác thú, côn trùng có độc, người ác làm hại.

Mọi lúc mọi nơi xin bảo vệ tôi."

Pháp sư Thích Chiêu Dẫn đáp:

"Ông nhìn thấy xung quanh tôi có bốn người mặc áo đen, nhưng tôi lại chẳng nhìn thấy. Ông muốn tôi niệm chú Ma Lợi Chi Thiên, việc này tôi có thể niệm được. Nhưng ông nói tôi sắp gặp nạn, nếu không có gì xảy ra thì chắc chắn tôi sẽ nói thần thông của ông là giả, ngay cả việc ông ngộ đạo cũng là "tri kiến" mà thôi, hoàn toàn chẳng phải là thực sự ngộ đạo."

Tôi đáp: "Tùy ông!"

Pháp sư Thích Chiêu Dẫn chắp tay một cái rồi đi.

🌟

Tôi thực lòng thực sự nói cho mọi người biết, ngay khi pháp sư Thích Chiêu Dẫn đến gặp tôi, tôi đã cảm ứng thấy vị pháp sư này sắp gặp ác nạn vào thân, bởi vì xung quanh ông có bốn vị minh sứ mặc đồ đen đang chờ sẵn. Bốn vị minh sứ này đi trước pháp sư, tranh nhau đi vào nhà tôi, nhưng ngay từ đầu đã bị tôi chặn lại, họ chỉ có thể lảng vảng ở bên ngoài cửa, không thể đi vào trong nhà.

Tôi thường âm thầm ở trong bóng tối mà cứu độ chúng sinh như vậy. Rất nhiều tai nạn của con người, có nhiều lúc chính bản thân họ chưa chắc đã biết. Tôi cũng không nói cho họ biết, chỉ là cứ bận rộn giúp đỡ họ trong âm thầm mà thôi, giúp hóa giải tai nạn của họ.

Nhưng kì thực con người vốn không thể miễn hoàn toàn khỏi tai nạn. Phật Thích Ca Mâu Ni từ lâu đã nhìn rõ: "Cuộc đời cơ bản là vô thường."

Tam giới tai họa như lửa cháy

Xuất gia chưa chắc được yên thân

Biến đổi vô thường vẫn luôn đợi

Sửa soạn thân tâm vững bước đường.

Tôi biết con người thế gian rất sợ tai nạn và kiếp số. Bởi vậy tôi thường xuyên tu pháp, giúp đỡ mọi người vượt qua tai nạn trong bí mật. Tôi cũng niệm chú Ma Lợi Chi Thiên rồi hồi hướng cho pháp sư Thích Chiêu Dẫn. Có sự trợ giúp của tôi, Thích Chiêu Dẫn đã được cứu rồi.

🌟

Vốn dĩ, pháp sư Thích Chiêu Dẫn sống một mình tại một cái chòi sâu trong núi Bát Quái ở Chương Hóa (*). Pháp sư Thích Chiêu Dẫn tu thiền định, ngồi tư thế kiết già. Pháp sư vốn là một du học sinh du học ở Nhật Bản, sau này cảm thấy hứng thú với Phật pháp nên đã xuất gia tại tu viện Soto Zen nổi tiếng ở Kyoto. Dòng chảy pháp của ông ấy không ngờ là xuất phát từ Nhật Bản.

Sau khi tôi biết Lục Tổ Huệ Năng, chính bởi vì việc tranh giành áo tổ Thiền tông mà từ đó ngài không còn truyền pháp nữa. Từ đó Thiền tông liền "một hoa nở năm cánh", đây chính là thời kì nở rộ của Ngũ Gia sau này. Ngũ Gia này chính là: Lâm Tế Tông, Tào Động Tông, Ngưỡng Tông, Vân Môn Tông, Pháp Nhãn Tông. Thiền Tông còn có một tên gọi là Tâm Tông.

Tên gọi Thiền Tông bắt đầu vào triều đại nhà Đường. Thiền chính là tu tư duy. Tu tư duy chính là suy ngẫm về chân lý, là pháp tu tĩnh lặng, hơi thở, ý niệm, ngẫm nghĩ.

Đại sư Thiền tông đầu tiên ở Trung Quốc là Sơ Tổ Đạt Ma, một người Ấn Độ, vào triều đại Lương Ngụy đã đến Trung Quốc truyền Phật Tâm Tông. Pháp của ngài chủ yếu là ngồi yên lặng mặc niệm, phát Bồ Đề tâm, công phu tập trung tĩnh lặng, nhìn bên ngoài giống như thiền định, bởi vậy gọi là Thiền tông.

Thiền tông nhấn mạnh:

"Bất lập văn tự.

Giáo ngoại biệt truyền.

Trực chỉ nhân tâm.

Kiến tính thành Phật."

🌟

Vào một đêm tối mưa bão, Thích Chiêu Dẫn một mình thiền định suy ngẫm, bên ngoài căn chòi mưa to như trút đã ba ngày ba đêm. Thích Chiêu Dẫn biết rằng thị trấn nhỏ ở dưới núi đã bị ngập rồi, nếu mưa cứ tiếp tục không ngớt thì e rằng sẽ gây ra lụt lớn.

Đột nhiên bên ngoài căn chòi có tiếng khóc của trẻ con vọng đến, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng mưa rơi rào rào lộp bộp.

"Ma mi! Ma mi!" (* Mẹ ơi! Mẹ ơi!)

Thích Chiêu Dẫn căng tai ra nghe ngóng:

"Ma mi! Ma mi!" - Tiếng gọi liên tục, không hề sai, là tiếng trẻ con khóc.

Nghe lại thì dường như lại biến thành:

"Marici! Marici! Marici!"

Ông niệm một câu:

"Om, ma-ri-ci, yeh, so-ha."

Trong mưa gió bão bùng, Thích Chiêu Dẫn vội vàng đứng dậy, khoác áo mưa, xỏ vào đôi ủng cao, tay cầm đèn pin, lập tức đi ra ngoài căn chòi, hướng về phía âm thanh kia để đi tìm đứa trẻ con đang khóc. "Ma mi! Marici!"

Tiếng khóc này rốt cục là "Ma mi" hay là "Marici", ông cũng cảm thấy lẫn lộn rồi. Âm thanh lúc thì ở phía trước, lúc thì ở phía sau, lúc ở bên trái, lúc ở bên phải, có vẻ như đang chơi trò trốn tìm với Thích Chiêu Dẫn.

Ông đi trong cơn mưa bão suốt một tiếng đồng hồ. Tiếng khóc không còn nữa. Ông đợi rất lâu, nghe ngóng rất lâu, một tiếng hơi thở cũng không có. Ông đột nhiên nhớ ra khu vực xung quanh đây vốn chẳng có nhà nào, bởi vì không có nhà nào ở trong núi sâu thì làm sao mà có tiếng trẻ con khóc đây?

Thích Chiêu Dẫn vội vàng quay trở về căn chòi. Thế nhưng khi ông đang vội vàng quay trở về, ông đứng sững lại: "Căn chòi đã biến mất."

Căn chòi đã bị đất đá lở từ trên vách núi chôn vùi, trở thành một ngọn đồi nhỏ. Đất đá ở trên núi vẫn tiếp tục từng đám từng đám lăn xuống. Ngay cả nơi ông đang đứng cũng rất nguy hiểm. Thích Chiêu Dẫn kinh hoàng thất sắc, vội vội vàng vàng bỏ chạy khỏi nơi mình đã ẩn tu 20 năm.

Tính mạng ông đã cứu được rồi!

Nhưng tất cả đồ đạc cá nhân đều không còn gì nữa!

Sau chuyện này, Thích Chiêu Dẫn nhớ lại, trong cõi vô hình thực sự có tồn tại kiếp nạn này, từ đầu đã bị Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn nhìn ra rồi. Bốn vị minh sứ mặc đồ đen đó chính là đang chờ để bắt ông. Nhờ có Liên Sinh Hoạt Phật yêu cầu ông niệm chú Marici, lúc này ông mới bắt đầu thấy tầm quan trọng của câu chú hộ thân này.

Thích Chiêu Dẫn mặc dù học Thiền tông nhưng ông cũng có để ý tới các tông phái khác. Chú Marici ông đã từng niệm từ lâu. Sau khi bảo ông tiếp tục niệm, ông cũng thực sự có niệm.

Tục ngữ nói:

Có thắp hương có bảo vệ!

Có ăn cơm có năng lượng!

Ma mi!

Marici! Thực sự nghe rất giống nhau.

🌟

Sau khi Thích Chiêu Dẫn rời bỏ núi Bát Quái, ông đã đi ở nhờ tất cả các ngôi chùa ở trong tỉnh. Vốn quen với sống ẩn cư một mình trong căn chòi sâu trong hang núi, một mình tu hành, thực hành khổ hạnh đầu đà, bây giờ ông thay đổi hình thức, sống nhờ ở rất nhiều chùa, thực sự là một trải nghiệm mới.

Ông làm quen với nhiều hành giả, cũng nghe rất nhiều người nhắc đến Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn. Nhìn chung mà nói, những lời phê phán cũng nhiều, do những lời đồn đại tiêu cực nhiễm vào ý thức nên đại bộ phận người tu hành đều tương đối bài trừ Liên Sinh Hoạt Phật, chỉ có một số ít người giữ được thái độ quan điểm của riêng mình. Đây cũng chính là tình trạng phổ biến trong giới tôn giáo.

Thích Chiêu Dẫn chỉ nghe mà không phát biểu ý kiến. Khi người khác nhắc đến thiên ma hoặc ngoại đạo, ông giữ im lặng. Ông tự biết những gì mình đã trải qua. Ông có lòng muốn thay Liên Sinh Hoạt Phật giải thích, nhưng con người nhỏ bé như ông, tiếng nói cũng chẳng có trọng lượng gì, cơ bản là chẳng có cách nào vượt qua được giới hạn này, nghĩ nhiều cũng chẳng cần thiết. Vậy nên ông luôn luôn giữ im lặng trầm mặc.

🌟

Thích Chiêu Dẫn đến tìm tôi, nhắc lại những gì ông đã nghe người ta nói.

Ông nói:

"Sao ông không thay đổi hết mọi thứ trong quá khứ, dùng phương thức mới để độ hóa chúng sinh, xây dựng cơ sở cho pháp môn!"

Tôi đáp:

"Đã bị mọi người có định kiến rồi, muốn làm lại từ đầu, tưởng là dễ, kì thực khoảng cách vẫn còn xa lắm."

"Nên có hy vọng mới đi!"

"Thành kiến cũ đã in sâu trong tâm trí con người rồi, dù có bao lâu con người cũng sẽ chẳng buông bỏ. Tôi đã quen rồi, tất cả cũng chẳng phải là vấn đề gì!" "Ông nghĩ rằng không cần thiết sao?" - Thích Chiêu Dẫn nói.

"Đúng vậy. Đây cũng là nguyên tắc tự rèn luyện của tôi."

"Như vậy danh dự sẽ bị hủy hoại!"

"Rèn luyện bản thân, danh dự không còn quan trọng, việc này là thể nghiệm cần thiết để thành Phật."

Thích Chiêu Dẫn gật gật đầu.

🌟

Tôi nói với Thích Chiêu Dẫn:

"Năm đó, khi tôi xuống núi rời xa Liễu Minh Hòa Thượng, sư phụ nói với tôi, con người kiểu như tôi thì chỉ có ba con đường. Thứ nhất, lập tức đi nhập niết bàn. Thứ hai, lập tức ẩn cư trong núi sâu, không xuất thế. Thứ ba, giả điên khùng trong nhân gian."

"Ồ!"

Tôi cười:

"Nhưng tôi đã thành tựu được niềm vui tự tại rồi, tôi chẳng để ý bên ngoài người ta bình luận tôi ra sao!"

"Ông có hối hận không?" - Thích Chiêu Dẫn hỏi.

"Không!" "Ông có đau khổ không?"

"Không!" "Thế còn những thứ như danh dự, khen ngợi, mỉa mai, đau khổ?"

"Chẳng có chút gì liên quan đến tôi! Tôi chỉ là chơi trò chơi thần thông, tất cả đều là thể nghiệm mà thôi!"

Thích Chiêu Dẫn cung kính mời tôi lên pháp tọa, sau đó chính thức đảnh lễ tôi ba lần, ba cái đảnh lễ cúi đầu.

"Vì sao lại đảnh lễ như vậy?"

"Cảm ơn ân cứu mạng!"

"Không phải tôi cứu, là ông tự cứu mình!"

"Nhưng cũng nhờ ông chỉ điểm cho!"

Tôi không nói gì.

Thích Chiêu Dẫn nói với tôi trước khi rời đi:

"Tôi rất muốn thoát khỏi thế gian đầy phiền não này!"

Tôi nói với ông:

"Xuất ly khỏi thế gian, chính ở tại tâm mình. Tâm nếu đã tự tại, chính là đã xuất ly!"

"Ý ông là cần thích nghi với thế gian?"

"Không! Cơ bản là chẳng có thế gian nào." - Tôi trả lời.

Thích Chiêu Dẫn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng gật gật đầu. Ông đã hiểu rồi, ông nói:

"Tôi đã hiểu pháp rồi, nhưng muốn ứng dụng được, nếu có thể ứng dụng được vào thực tế, thì mới là Chân Phật!"

🌟

Có một bài kệ:

Một hai ba bốn năm sáu bảy

Nhất tâm bất loạn tới Tây phương.

Lời Phật nói ra nghe thật dễ

Bước đi mới biết bước xuống bùn.

Lạnh ấm tự biết: Thiền ngữ. Còn có nghĩa là người nào thực sự trải nghiệm được “đạo”, được “kiến tính” rồi thì người đó sẽ tự biết.

Chương Hóa: một tỉnh ở phía tây Đài Loan.