Trong khi xem bộ phim “Love, Death + Robots” của Netflix, cụm từ trên cứ thấp thoáng ẩn hiện trong suy nghĩ tôi. Phần nhiều những câu chuyện trong phim kể về một thì tương lai xa xôi đến nỗi kỳ lạ, nhưng đâu đó ta vẫn thấy quá khứ ẩn hiện nhắc nhở, như cách những hành lý tư trang xô lệch làm chậm bước chân ta trên đường tiến về phía trước.
Loài người đối diện với tương lai và khao khát tìm tới tương lai, nhưng loài người vẫn còn phải mang theo quá khứ. Và quá khứ, không may, lại là một hành trang hết sức nặng nề. Bởi như có lần tôi đã đọc ở đâu đó rằng: quá khứ là tất cả.
Quả thật, trong toàn bộ quỹ thời gian của chúng ta cho đến ngay giây phút này, hiện tại thực ra chỉ là một khoảnh khắc bùng cháy trước mắt và lụi tàn liên tiếp cùng nhau để trở thành tro than quá khứ. Quá khứ là tất cả những gì chúng ta đã và đang, sống và biết. Quá khứ là tất cả.
Là một con người bước đi ở hiện tại, một điểm kỳ dị nơi tất cả không thời gian tương lai chảy qua để trở thành không thời gian quá khứ, tôi liên tiếp bị giằng xé bởi hai thế giới. Tôi vừa là một kẻ hoài cổ ưa thích những nét đẹp lỗi thời, vừa là một người theo chủ nghĩa vị lai ủng hộ tiền điện tử và hào hứng chờ đón một thế giới vũ trụ ảo nhân tạo.
Tôi biết mình không đơn độc và tôi muốn tạo ra một nơi để chúng ta cùng sắp xếp lại hành trang, sẵn sàng bước tiếp. Chào mừng đến với Thorenz, nơi chúng ta đứng ở một điểm cân bằng mong manh chuyển động không ngừng, một tay còn nắm lấy quá khứ trong khi chân đã bước vào tương lai.
