Người già ở quê, dù lưng đã còng, chân đã chậm, nhưng kêu nghỉ ngơi là không chịu được. Ở nhà mà không làm gì thì “buồn cái tay, buồn cái chân”, cứ đứng ngồi không yên.
Họ thích có mảnh đất nhỏ để trồng vài luống rau, mấy gốc cải. Rồi thỉnh thoảng lại gom từng bó gửi lên cho con cháu ở xa - sợ tụi nhỏ trên thành phố ăn rau ngoài chợ không an toàn, sợ mùi thuốc, sợ không sạch. Ăn không hết thì đem bán, chẳng được bao nhiêu nhưng mà vui. Nhiều khi còn đem cho hàng xóm láng giềng, để rồi cả xóm lại thương nhau thêm một chút.
#colormemory