<100 subscribers
Share Dialog
Share Dialog
Muốn đi xa hơn, đôi khi cần chậm lại
Một sai lầm khiến cho nhiều người rơi vào burn-out (kiệt sức), là việc không cho phép bản thân giảm tốc. Họ có kỳ vọng quá cao về hiệu suất và sự phát triển của bản thân, dẫn đến việc phải liên tục lao về phía trước. Họ không cho phép mình nghỉ ngơi, và vì những mục tiêu mà đánh đổi chính sức khỏe của mình.
Và cũng giống như một chiếc xe, khi phóng quá nhanh cũng là khi bạn dễ mất kiểm soát nhất.
Là một người đã không ít lần rơi vào burn-out, mình rất hiểu cảm giác này. Và mình muốn chia sẻ một chút về câu chuyện của mình:
Mình nhận ra, việc nghỉ ngơi có chủ đích là vô cùng quan trọng. Đến máy móc cũng cần được bảo dưỡng. Chúng ta cũng cần phải có những quãng nghỉ để tự làm mới bản thân, qua đó mới có thể phát triển được một cách bền vững, theo đúng những nhịp điệu của riêng mình.
Và mình cũng quan sát thấy mô thức này trong mọi thứ:
Khi bạn tập kháng lực (resistance training), cơ bắp của bạn không phát triển trong lúc bạn tập, mà nó phát triển trong lúc bạn nghỉ ngơi. Khi bạn tập, bạn đang tự tạo ra những tổn thương cho chính cơ thể của mình. Để sau đó nó có thể trở nên mạnh mẽ hơn sau quá trình hồi phục.
Tương tự như vậy, không phải cứ thức trắng đêm để học đã là tốt. Học trong trạng thái không tỉnh thức thì cũng không hiệu quả gì. Đôi khi việc có một giấc ngủ ngon (và vào được trạng thái ngủ mơ - REM sleep), mới là khi những tế bào thần kinh được tái tạo, giúp những ký ức đã học được ôn tập lại và in sâu hơn trong tâm trí.
Vì thế nên, từ một đứa rất ngại đi chơi (vì tiếc t.i.ề.n), trong năm nay mình đã có sự thay đổi về mindset, đã đầu tư cho những chuyến đi và có những khoảng thời gian rời xa công việc. Vì để sáng tạo (output), mình cần phải thêm tri thức và trải nghiệm (input).
Sau cùng mình chỉ muốn nói:
Những nỗ lực của bạn là vô cùng đáng trân trọng. Nhưng đôi lúc hãy trở về với chính mình, lắng nghe mình sâu hơn, cảm nhận xem bạn đang cảm thấy thế nào? Bạn đang thật sự cần gì? Bạn có thấy mình đang hạnh phúc hay không?
Suy cho cùng, chỉ bạn mới biết rằng ngay lúc này, mình nên ưu tiên thứ gì.
Chỉ cần một chút kết nối với chính mình sâu hơn như vậy, bạn sẽ biết là mình cần đi nhanh hơn hay đi chậm lại. Đi nhanh khi bạn còn có thể. Nhưng đi chậm, mới giúp bạn tiến xa.
(Và tận hưởng hành trình của mình nhiều hơn).
Muốn đi xa hơn, đôi khi cần chậm lại
Một sai lầm khiến cho nhiều người rơi vào burn-out (kiệt sức), là việc không cho phép bản thân giảm tốc. Họ có kỳ vọng quá cao về hiệu suất và sự phát triển của bản thân, dẫn đến việc phải liên tục lao về phía trước. Họ không cho phép mình nghỉ ngơi, và vì những mục tiêu mà đánh đổi chính sức khỏe của mình.
Và cũng giống như một chiếc xe, khi phóng quá nhanh cũng là khi bạn dễ mất kiểm soát nhất.
Là một người đã không ít lần rơi vào burn-out, mình rất hiểu cảm giác này. Và mình muốn chia sẻ một chút về câu chuyện của mình:
Mình nhận ra, việc nghỉ ngơi có chủ đích là vô cùng quan trọng. Đến máy móc cũng cần được bảo dưỡng. Chúng ta cũng cần phải có những quãng nghỉ để tự làm mới bản thân, qua đó mới có thể phát triển được một cách bền vững, theo đúng những nhịp điệu của riêng mình.
Và mình cũng quan sát thấy mô thức này trong mọi thứ:
Khi bạn tập kháng lực (resistance training), cơ bắp của bạn không phát triển trong lúc bạn tập, mà nó phát triển trong lúc bạn nghỉ ngơi. Khi bạn tập, bạn đang tự tạo ra những tổn thương cho chính cơ thể của mình. Để sau đó nó có thể trở nên mạnh mẽ hơn sau quá trình hồi phục.
Tương tự như vậy, không phải cứ thức trắng đêm để học đã là tốt. Học trong trạng thái không tỉnh thức thì cũng không hiệu quả gì. Đôi khi việc có một giấc ngủ ngon (và vào được trạng thái ngủ mơ - REM sleep), mới là khi những tế bào thần kinh được tái tạo, giúp những ký ức đã học được ôn tập lại và in sâu hơn trong tâm trí.
Vì thế nên, từ một đứa rất ngại đi chơi (vì tiếc t.i.ề.n), trong năm nay mình đã có sự thay đổi về mindset, đã đầu tư cho những chuyến đi và có những khoảng thời gian rời xa công việc. Vì để sáng tạo (output), mình cần phải thêm tri thức và trải nghiệm (input).
Sau cùng mình chỉ muốn nói:
Những nỗ lực của bạn là vô cùng đáng trân trọng. Nhưng đôi lúc hãy trở về với chính mình, lắng nghe mình sâu hơn, cảm nhận xem bạn đang cảm thấy thế nào? Bạn đang thật sự cần gì? Bạn có thấy mình đang hạnh phúc hay không?
Suy cho cùng, chỉ bạn mới biết rằng ngay lúc này, mình nên ưu tiên thứ gì.
Chỉ cần một chút kết nối với chính mình sâu hơn như vậy, bạn sẽ biết là mình cần đi nhanh hơn hay đi chậm lại. Đi nhanh khi bạn còn có thể. Nhưng đi chậm, mới giúp bạn tiến xa.
(Và tận hưởng hành trình của mình nhiều hơn).


No comments yet